Phóng sự thủy sản

Phát triển kinh tế ở huyện Ngọc Hiển: Cần mô hình mẫu để nhân rộng

Huyện Ngọc Hiển từ lâu được nhiều người biết đến với hình ảnh “rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu”. Những năm gần đây, tài nguyên thiên nhiên cạn kiệt, giá nhiên liệu tăng nên khai thác biển gặp khó. Trong khi đó, nuôi trồng thủy sản thì chủ yếu là nuôi tôm quảng canh truyền thống nên năng suất không cao, dịch bệnh tràn lan. Những mô hình mẫu được triển khai tại huyện thì chưa mang lại hiệu quả nên nông dân không thể nhân rộng. Huyện Ngọc Hiển từ lâu được nhiều người biết đến với hình ảnh “rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu”. Những năm gần đây, tài nguyên thiên nhiên cạn kiệt, giá nhiên liệu tăng nên khai thác biển gặp khó. Trong khi đó, nuôi trồng thủy sản thì chủ yếu là nuôi tôm quảng canh truyền thống nên năng suất không cao, dịch bệnh tràn lan. Những mô hình mẫu được triển khai tại huyện thì chưa mang lại hiệu quả nên nông dân không thể nhân rộng.

Toàn huyện Ngọc Hiển có trên 12.000 hộ dân sống bằng nghề nuôi trồng thủy sản với diện tích trên 22.000 ha. Các mô hình sản xuất tiêu biểu của huyện là: nuôi tôm dưới tán rừng (tôm sinh thái), tôm quảng canh cải tiến năng suất cao, nuôi nghêu, nuôi hàu ven biển, nuôi tôm xen canh với các loài thủy sản khác; trồng màu và cây ăn trái trên bờ vuông…

Thiếu những mô hình cụ thể

Mô hình nuôi tôm quảng canh truyền thống kém

hiệu quả tại xã Viên An. Ảnh: TRẦM NGHĨ

Đánh giá về các mô hình nuôi này, anh Lê Ngọc Lâm, Phó Chủ tịch Hội Nông dân huyện, cho biết: “Ở đây, nuôi tôm sinh thái thì gặp khó trong vấn đề tổ chức thu mua và trong việc cấp chứng chỉ công nhận đạt chuẩn; nuôi tôm quảng canh truyền thống thì năng suất thấp, dịch bệnh triền miên không kiểm soát được; tôm công nghiệp thì vùng đất này chưa thích hợp, chi phí lớn, rủi ro cao; tôm quảng canh cải tiến năng suất cao thì cũng chưa thu được kết quả khả quan từ các mô hình điểm.

Bên cạnh đó, nhận thức của người dân còn hạn chế nên vấn đề áp dụng kỹ thuật nuôi cũng gặp khó khăn; với mô hình nuôi nghêu, hàu ven biển thì cũng chưa chủ động được thời tiết nên chịu nhiều rủi ro. Đã vậy, tình hình an ninh trật tự không ổn định nên đây cũng chưa phải là mô hình mang lại hiệu quả cao”.

Ông Tạ Thanh Hùng, Tổ trưởng Tổ hợp tác nuôi tôm quảng canh cải tiến ấp Tam Hiệp, thị trấn Rạch Gốc, bức xúc: “Tổ chúng tôi đi đầu trong thực hiện mô hình nuôi tôm quảng canh cải tiến nhưng chỉ được nhận hỗ trợ về kỹ thuật (không thường xuyên), không được hỗ trợ về vốn. Mặc dù chúng tôi đã làm đúng theo quy trình hướng dẫn nhưng vẫn không thu hoạch được. Thực sự chúng tôi không biết phải trồng cây gì, nuôi con gì để có được hiệu quả cao”.

Nhiều người trong tổ hợp tác mong muốn có được mô hình điểm (không cần lớn) nhưng thực sự có hiệu quả cao và dễ nhân rộng. Họ “thèm” những lớp học tại hiện trường để từ đó họ mới có thể làm giàu trên chính đầm tôm của gia đình mình.

Anh Lê Ngọc Lâm, Phó Chủ tịch Hội Nông dân huyện, cho biết thêm: “Những năm gần đây, tình hình nuôi tôm quảng canh truyền thống gặp nhiều khó khăn do môi trường bị ô nhiễm, tài nguyên thiên nhiên cạn kiệt nên nhiều nông dân gặp khó trong sản xuất. Trong khi đó, các mô hình chỉ đạo điểm của năm 2010 chưa mang lại hiệu quả cao, vốn hỗ trợ đầu tư mô hình còn hạn chế nên chưa tạo được niềm tin trong nông dân”.

Cần một “cú hích” trong phát triển

Ông Danh Sang, ấp Chợ Thủ B, xã Tam Giang Tây, bức xúc: “Gia đình tôi có 1,5 ha đất nhưng đã 8 con nước rồi thu hoạch không tới 500.000 đồng/con nước. Thả bao nhiêu thì mất bấy nhiêu. Đất ở đây gò cao, phèn nhiều, trồng cũng không hiệu quả, nuôi tôm sú cũng không được”.

Cùng hoàn cảnh đó, ông Nguyễn Thành Phương, nông dân ấp Tam Hiệp, thị trấn Rạch Gốc, cho biết: “Nuôi tôm quảng canh truyền thống thì bị chết liên miên, tôm công nghiệp thì không thể nuôi được vì đất ở đây thưa thịt; tôm quảng canh cải tiến năng suất cao thì làm theo hướng dẫn mà vẫn không đạt. Bây giờ chúng tôi không biết phải làm sao để phát triển được”.

Ngọc Hiển là một huyện nghèo, hạ tầng phục vụ sản xuất chưa được đầu tư nhiều, năng suất, hiệu quả nuôi trồng, khai thác thủy sản còn thấp; tiềm năng, lợi thế kinh tế thủy sản, lâm nghiệp, du lịch, dịch vụ chưa được khai thác tương xứng. Chất lượng nguồn nhân lực không đủ sức để khai thác tiềm năng và lợi thế của huyện.

Bên cạnh đó, do trình độ dân trí thấp, khả năng tổ chức, quản lý sản xuất, tiếp thu ứng dụng các tiến bộ khoa học – công nghệ vào sản xuất kinh doanh còn nhiều hạn chế. Đội ngũ cán bộ của huyện, của cơ sở vừa thiếu, vừa hẫng hụt nhiều về kiến thức, chuyên môn nghiệp vụ, quản lý điều hành. Huyện còn một bộ phận khá đông dân cư, nhất là dân di cư tự do đời sống còn nhiều khó khăn, thu nhập thấp, sản xuất không ổn định, nơi ăn chốn ở còn tạm bợ, áp lực dân di cư tự do rất lớn.

Anh Tiết Minh Khởi, nông dân ấp Tam Hiệp, thị trấn Rạch Gốc, kiến nghị: “Để nông dân Ngọc Hiển phát triển được các loại hình nuôi mới, hiệu quả cao thì đòi hỏi ngành nông nghiệp – thủy sản của huyện phải có nhiều hơn nữa những mô hình sản xuất hiệu quả để nhân rộng.

Tuy nhiên, khó khăn lớn nhất hiện nay trong dân là vấn đề vốn để tái sản xuất và vấn đề tiếp cận khoa học – kỹ thuật còn hạn chế. Vì vậy, việc cầm tay chỉ việc trên từng mô hình cụ thể là mong muốn lớn nhất của chúng tôi”.

Để vực dậy được nền kinh tế huyện Ngọc Hiển nên chăng cần có một sự thay đổi lớn từ chính các ngành các cấp và cả những người nông dân? Các ngành chức năng, đặc biệt ngành nông nghiệp, cần có sự vào cuộc mạnh mẽ hơn trong việc tìm tòi, phát hiện và hướng dẫn cho bà con những mô hình mới, năng suất cao. Ngoài ra, vấn đề hỗ trợ vốn là việc cần được quan tâm.

Ngọc Huệ

http://thuyhaisan.net

Bình luận tại đây